Bàn về con đường chân chính và đúng đắn để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ

Đất nước ta đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh đánh đuổi quân xâm lược, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ cả trên đất liền và ngoài khơi xa. Những cuộc chiến đó đã gây mất mát không hề nhỏ, nhất là sự hy sinh của biết bao chiến sỹ đồng bào. Và cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, gìn giữ hòa bình của đất nước, dân tộc ta vẫn còn ở phía trước trong bối cảnh có sự tác động đa chiều từ các nước láng giềng, trong khu vực nằm trong tổng hòa mối quan hệ với các nước lớn cề vấn đề biên giới, biển đảo.

Đặc biệt, như chúng ta đều biết, từ năm 1974 cho đến nay, Trung Quốc với âm mưu bành chướng, thâu tóm biển Đông đã nhiều lần ngông cuồng xâm phạm chủ quyền, gia tăng căng thẳng trên biển Đông, trong đó có cả khu vực thuộc chủ quyền quốc gia Việt Nam. Và chắc chắn, họ sẽ tiếp tục còn giở nhiều chiêu trò khác để nhằm đạt được mục đích của mình.

Trước những vấn đề trên, đã có rất nhiều quan điểm trái chiều, thậm chí, trên các trang mạng xã hội, một số người còn tỏ ra vô cùng bức xúc, căm giận mà đặt câu hỏi “Tại sao chúng ta mua sắm trang bị hiện đại cho hải quân, không quân, tên lửa bờ… nhưng lại để cho Trung Quốc xâm phạm chủ quyền mà không ra tay trấn áp kẻ thù?”.

Xét về mặt tích cực, những câu hỏi như vậy xuất phát từ lòng yêu nước, tự tôn dân tộc của người dân Việt Nam, dù cho có thể hiện bằng cách này hay cách khác. Nhưng dưới góc độ quan điểm của những kẻ cơ hội chính trị, đám con rối làm tay sai cho ngoại bang thì đó chẳng khác nào một lời kích động, bôi nhọ uy tín của Nhà nước và lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam.

Lạm bàn về câu chuyện này, việc chúng ta lựa chọn đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng con đường hòa bình, kiên trì, lâu dài trên cơ sở thượng tôn pháp luật được Đảng, Nhà nước ta định hướng từ lâu nay. Tại sao lại như vậy ?

Trước hết, những đau thương mất mát từ bài học của các cuộc chiến tranh đánh đuổi quân xâm lược đã dạy cho chúng ta hiểu rất rõ nỗi đau xót của chiến tranh loạn lạc, của bom rơi máu đổ, vậy nên chẳng ai mong muốn chiến tranh xảy ra, đặc biệt là lãnh đạo đất nước. Còn riêng với Trung Quốc, thì không phải bây giờ chúng ta mới lựa chọn một đường lối đối ngoai vừa mềm mại, vừa cương quyết “lúc nhu, lúc cương”. Bởi lẽ, số phận đã đưa đẩy Việt Nam chúng ta phải trở thành hàng xóm của môt quốc gia có tới hơn 30 lần tiến hành các cuộc chiến tranh xâm lược nước ta.

Cho nên, trước âm mưu bành trướng, muốn nuốt chửng Việt Nam của người láng giềng to xác, cho nên chúng ta không thể nướng sức người, sức của, tính mạng của đồng chí, đồng bào ta vào chiến đấu với những thế lực không cân sức ấy. Vậy nên ta lựa chọn bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng mọi nguồn lực và trí tuệ Việt Nam. Và những chiến lược đó đa mang đến những hiệu quả như mong đơi. Do đó, đến ngày hôm nay khi nền hòa bình đã ổn định chúng ta lại phải dùng vũ lực cho một cuộc chiến dù rõ ràng biết rằng nó không hề cân sức, thậm chí là thiệt hại vô cùng lớn. Tức giận là bản năng, nhưng bình tĩnh mới là bản lĩnh.

Đặc biệt, phải hiểu rằng hiện nay, Trung Quốc chỉ cần một cái cớ hợp lý để phát động cỗ máy chiến tranh nuốt gọn biển Đông mà dư luận quốc tế khó lên tiếng kết tội Trung Quốc là xâm lược hay phát xít. Cái cớ ấy sẽ biến kẻ xâm lược, ăn cướp thành kẻ tự vệ. Bởi vậy, chúng ta không phải không đấu tranh mà là chúng ta đang đấu tranh trong khôn khéo và trí tuệ. Đó mới là đỉnh cao của nghệ thuật quân sự trong sự nghiệp bảo vệ độc lập, hòa bình và toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc Việt Nam.

Mã Phi Long

Nguồn: Bản tin Dân chủ

http://hoicodo.com/748613/ban-ve-con-duong-chan-chinh-va-dung-dan-de-bao-ve-chu-quyen-lanh-tho/

Đăng nhận xét

0 Nhận xét