Những phát biểu "Lưu xú vạn niên" của Ngô Đình Diệm

Sáng nay, tình cờ đọc được bài  Hàng trăm người viếng mộ cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm ở Bình Dương được đăng trên trang phản động Người Việt hồi năm ngoái, thấy một số linh mục lưu manh vẫn đang cố bênh vực cho tên tay sai Ngô Đình Diệm, qua đó nuôi hy vọng lật đổ chế độ.

Trong bài viết, Giám Mục Micae Hoàng Ðức Oanh nguyên Giám mục Chính tòa Giáo phận Kon Tum nói: “Cố Tổng thống Ngô Ðình Diệm là một người Công Giáo yêu nước vĩ đại nhất của Việt Nam. Việc sát hại ông và thân quyến đã dẫn đến sự sụp đổ của chế độ VNCH sau này…. và thực tế đang chứng minh cho chúng ta thấy điều đó”.

Cũng trong bài, Lm Phạm Trung Thành cho rằng: “Thời gian quan trọng hơn không gian, sẽ đến lúc mọi người biết đến giá trị, những di sản của Ngô Tổng thống để lại cho Việt Nam. Lịch sử phải được trả đúng với thực tế với những việc mà cố tổng thống đã làm cho người dân.”

Paulus Lê Sơn: “Tổng thống Ngô Ðình Diệm đã được dân tộc Việt Nam chọn và cụ cũng đã chọn dân tộc Việt Nam trong một giai đoạn lịch sử. Lịch sử cần phải được sáng tỏ và trả lại sự thật, danh dự cho Tổng thống Ngô Ðình Diệm.”

Còn Lê Công Ðịnh: “Hôm nay tôi vui mừng vì không chỉ những người đứng tuổi đến viếng, mà còn có cả sự hiện diện của rất nhiều bạn trẻ vốn sinh ra trong thời gian Cộng Sản đã độc chiếm toàn bộ giang sơn này. Nó nói lên một điều là chế độ này đã và đang thất bại trong chiến thuật tuyên truyền ngu dân.”….

Đó là luận điệu của những kẻ lưu manh, mượn danh tôn giáo. Vậy Ngô Đình Diệm có phải người yêu nước, theo chủ nghĩa dân tộc hay không?

Nói một cách ngắn gọn, người theo chủ nghĩa dân tộc là người luôn tìm cách bảo vệ giá trị dân tộc, bảo vệ lãnh thổ, chống lại mọi sự chia cắt, đặt dân tộc mình ở vị trí cao nhất trong toàn bộ hệ thống giá trị. Đương nhiên, chủ nghĩa dân tộc theo quan điểm của người viết là không chấp nhận những biến thể của nó như sô vanh nước lớn, coi mình là trọng tâm của thế giới cũng như xu hướng ly khai, tự trị…

Trong lịch sử, Lý Thường Kiết có bài thơ bất hủ:

“Nam Quốc Sơn Hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.

Trần Nhân Tông: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.

Quang Trung Nguyễn Huệ nói: “Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng, đánh cho Sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã 7 lần nhắc câu: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một”; “Nam Bắc là một nhà, là anh em ruột thịt, quyết không thể chia cắt được”; “Trung Nam Bắc đều là bờ cõi của ta, nước ta nhất định sẽ thống nhất”; “nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, không ai có thể chia cắt được”; “Đồng bào Nam bộ là dân nước Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi!”… Những câu nói này cho thấy quyết tâm bảo vệ lợi ích, giá trị dân tộc, lãnh thổ quốc gia của Chủ tịch Hồ Chí Minh và cho thấy ông là người như thế nào. Và chính những điều đó đã làm cho cả thế giới khi nhắc đến Việt Nam là nhắc đến Hồ Chí Minh.

Ngược lại với tiền nhân, Linh mục Khu an toàn Phát Diệm Hoàng Quỳnh: “Thà mất nước chứ không thà mất Chúa”. Rõ ràng, với ông Hoàng Quỳnh, đất nước Việt Nam, nơi đã sinh ra ông, nuôi dưỡng ông, bao bọc ông không là gì so với đất chúa. Do đó, ông không phải là bán nước nữa mà là dâng nước cho chúa bằng mọi giá, kể cả bẩn tưởi nhất.

Hoàng Quỳnh đã thế, còn Ngô Đình Diệm thì sao?

Có nhiều chuyện để nói, nhưng chỉ xin trích 3 tuyên bố được coi là “Lưu Xú Vạn Niên” của Ngô Đình Diệm (được Kevin Trần viết trên Sách Hiếm) để thấy rõ bản chất của ông ta:

1. Phân biệt vùng miền và dựa vào đó để cai trị

Đây là quan điểm dùng người cai trị đất nước của Ngô Đình Diệm: “Chỉ có dân miền Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia. Dân miền Bắc hợp với buôn bán, còn dân miền Nam chỉ làm tướng võ biền”.

Câu này được trích từ đề mục “Ngô Đình Diệm”, tiểu mục “Trở thành Tổng thống” trong Bách khoa Toàn thư mở Wikipedia tiếng Việt. Nguyên văn như sau: “Ông Diệm là người phân biệt cá nhân theo vùng miền. Ông chỉ thích nâng đỡ người gốc Huế. Ngô Đình Diệm thường nói: “Chỉ có dân miền Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia. Dân miền Bắc hợp với buôn bán, còn dân miền Nam chỉ làm tướng võ biền”. Cách hành xử của ông Diệm cũng rất cao ngạo. Ông xem Việt Nam Đệ nhất Cộng hòa là quốc gia của riêng ông và của gia đình ông.”

Phát ngôn ấy cho thấy Diệm là kẻ phân biệt vùng miền và dựa trên đánh giá gốc gác địa phương, cực kỳ phản khoa học để cai trị đất nước. Với não trạng ấy, chúng ta không khó để lý giải khi làm tổng thống, Diệm đã dựng lên quanh mình những vòng rào khu biệt phân cách rạch ròi: Trong cùng là vòng rào anh em dòng họ Ngô Đình như 5 con chuột đục khoét miền Nam mà họa sĩ Phạm Tăng vẽ trên bìa báo Tự Do Xuân Canh Tý 1960, rồi đến vòng rào Công giáo di cư 1954 mà Sử gia Tạ Chí Đại Trường gọi là đám “kiêu dân”, rồi đến vòng rào đảng Cần Lao với một lực lượng Mật vụ sắt máu, và cuối cùng là vòng rào đồng hương gốc miền Trung của hai tỉnh Huế và Quảng Bình. Còn bên ngoài mênh mông là bàn dân thiên hạ thuộc thành phần “buôn bán” và “võ biền”.

Trên chóp đỉnh quyền lực ở trung tâm 4 vòng đồng tâm này, Diệm đặt lòng tin và ban phát đặc quyền đặc lợi theo đúng độ gần xa của mỗi vòng. Cơ chế hành chính quốc gia và các công cụ chính trị an ninh của Diệm, do đó cũng theo một mô hình hướng tâm như vậy. Ngay nay, chỉ cần nhắc đến cụm từ “gia đình trị” hay “Công giáo trị” … thì ai cũng biết là nói đến chế độ nào. Và chính ông bố vợ của Ngô Đình Nhu là Trần Văn Chương, Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Hoa Kỳ, cũng đã phải lên án chế độ Ngô Đình Diệm là một “chế độ toàn trị” (FRUS 1961-1963 Volume IV, Doc.118).

2. Ngô Đình Diệm từng tuyên bố “Dâng miền Nam cho Mỹ”/

Ngô Đình Diệm hùng hồn: “Liên quan tới vấn đề an ninh, biên giới của Mỹ không ngừng ở bờ biển Đại Tây dương và Thái Bình dương mà kéo dài, tại Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, vốn chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến thứ 17, tạo thành cái biên giới đã bị đe dọa của Thế giới Tự do mà chúng ta đều trân trọng”.

Đây là minh chứng rõ nhất cho bản chất tay sai, phản bội lại lợi ích dân tộc của gia đình họ Ngô. Tuyên bố của Ngô Đình Diệm đã tự dưng “Dâng miền Nam cho nước Mỹ” bằng cách cắt toàn bộ đất đai mà tổ tiên để lại từ sông Bến Hải trở vào trong cho Mỹ.

Tuyên bố này trích từ bài diễn văn Ngô Đình Diệm tại khách sạn Waldorf-Astoria ở New York City ngày 13/5/1957, trong bữa tiệc trưa mà vị Thị trưởng Thành phố New York chiêu đãi. Nguyên văn tiếng Anh như sau: “With regard to security, the frontiers of the United States do not stop at the Atlantic and Pacific Coasts, but extend, in South East Asia, to the Ben Hai river, which partitions Viet-Nam at the 17th parallel, and forms the threatened border of the Free World, which we all cherish”.

Toàn bộ bài diễn văn, sau đó, được Tòa Đại sứ Việt Nam (2251 R Street N.W., Washington DC) in lại và phổ biến cho báo giới, các cơ quan chức năng và công chúng.

Trang bìa: Address by His Excellency Ngo Dinh Diem President of the Republic of Viet Nam at Luncheon in His Honor by The Mayor of The City of New York –Waldorf-Astoria Hotel – May 13, 1957 / Embassy of Vietnam, 2251 R Street N.W., Washington DC, Adams 4-3301.

Cuối trang 3 và đầu trang 4: Câu trích dẫn “With regard … which we all cherish”

Nguồn kiểm chứng: Texas Tech University, The Vietnam Center and Archive, Lubbock, TX:

https://www.vietnam.ttu.edu/ virtualarchive/items.php?item=2321507006 ]

Trong tuyên bố này, cụm từ “biên giới của Mỹ … tới sông Bến Hải” đã làm cho nhiều người sửng sốt và tức giận vì thấy Diệm muốn dâng hiến miền Nam Việt Nam cho Mỹ. Tuyên bố đó thể hiện bản chất tay sai bán nước của Ngô Đình Diệm và cũng cho thấy chất lươn lẹo của Ngô Đình Diệm khi nói tới “độc lập và dân tộc chống Cộng của chính nghĩa miền Nam trong nhân dân” (Hồi ký chính trị của Hoành Linh Đỗ Mậu, Chương 16).

Lý giải vì sao Ngô Đình Diệm lại phát biểu câu này, Kevin Trần viết: “Đơn giản là tại vì sự hình thành của Đệ nhất Cộng hòa cũng như chức vụ Tổng thống mà ông nắm giữ đều do người Mỹ vận động, dàn xếp và thậm chí có khi trực tiếp can thiệp (như Đại tá Tình báo Mỹ Edwards Lansdale trong thời gian khai sinh chế độ) mới có ngày hôm đó của năm 1957 cho ông đứng đọc diễn văn ở New York City. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đúng theo truyền thống dòng họ Ngô Đình thời phục vụ cho Thực dân Pháp xảy ra chỉ mới 13 năm trước đó (xem truyền thống nầy trong Lá thư của Giám mục Ngô Đình Thục gửi Toàn quyền Decoux ngày 11-8-1944). Đúng là “Hễ đã phi Dân tộc thì thế nào cũng phản Dân tộc”.

3. Xác lập quyền lực độc tôn

Diệm tuyên bố: “Tôi là Hiến Pháp, còn Hiến pháp nghĩa là có tôi”.

Đây là câu tuyên bố về tương quan quyền lực giữa Ngô Đình Diệm và Bộ luật cao nhất của VNCH là Hiến Pháp: “Không nên tin có âm mưu trì hoãn giải quyết các vấn đề, sau lưng Phật giáo trong nước hãy còn có Hiến Pháp, nghĩa là có tôi”.

Tuyên bố nầy là một đoạn trích từ thông điệp sáng ngày 14/6/1963 của Diệm, sau một loạt các biến cố dẫn đến bế tắc giữa hai Ủy ban Liên Phái (của Phật giáo) và Ủy ban Liên Bộ (của chính phủ) trong quá trình đàm phán giải quyết những đòi hỏi tự do và bình đẳng tôn giáo của tín đồ Phật giáo. Cao điểm của những biến cố đó là cuộc tự thiêu của Hòa thượng Thích Quảng Đức ngày 11/6/1963 trước thái độ và động thái sắt đá để đối phó với Phật giáo của vợ chồng Ngô Đình Nhu.

Hai ngày sau Thông điệp này, hai Ủy ban ra được một Thông Cáo chung (16/6/1963), nhằm giải quyết 5 nguyện vọng của Phật giáo. Nhưng Thông Cáo chung đó đã không bao giờ được chính quyền thực thi vì vợ chồng Nhu đã có sẵn quyết sách riêng, dẫn đến kế hoạch Nước Lũ tàn bạo, tổng tấn công chùa chiền và bắt bớ 1,426 Tăng Ni vào đêm 20/8/1963 [FRUS 1961-1963, Volume IV, Doc. 274].

Nền dân chủ và nguyên tắc “Tam quyền phân lập” bị vứt vào sọt rác chỉ với một lời tuyên bố này của Ngô Đình Diệm. Bốn Luật gia là Nguyễn Hữu Châu, Đoàn Thêm, Vũ Văn Mẫu và Nguyễn Văn Bông đã phải kêu trời vì Hiến Pháp 1956 của Đệ nhất Cộng hòa tạo cơ hội cho Diệm làm vua, thiết lập nền độc tài toàn trị tại miền Nam Việt Nam.  Đàn áp, bắt bớ tới 1,426 Tăng Ni Phật tử vào đêm 20/8/1963 thì làm sao là người theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc được, có phải không?

(Xem thêm: Đánh giá Hiến pháp Đệ nhất Cộng hòa 1956)

Với 3 tuyên bố “kinh điển” nêu trên, hẳn bạn đọc đã rõ bản chất chính trị của Ngô Đình Diệm.

Ong Bắp Cày

Nguồn: Tre làng

http://hoicodo.com/720970/nhung-phat-bieu-luu-xu-van-nien-cua-ngo-dinh-diem/

Đăng nhận xét

0 Nhận xét