Cam kết của Việt Nam về nhân quyền và những tiếng sủa trăng

Cam kết của Việt Nam về nhân quyền và những tiếng sủa trăng


Trong ngày khai mạc Khóa họp thường kỳ lần thứ 45 Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (LHQ), hôm 14/9, Trưởng Phái đoàn đại diện thường trực Việt Nam-Đại sứ Lê Thị Tuyết Mai tái khẳng định rằng Việt Nam cam kết bảo vệ và thúc đẩy quyền con người trong bối cảnh đại dịch COVID-19, ủng hộ hợp tác quốc tế và tiếp cận đa phương nhằm ứng phó hiệu quả với đại dịch và phục hồi đại dịch.


Trước đó, tại Khóa họp lần thứ 44 của Hội đồng Nhân quyền LHQ, diễn ra hồi hạ tuần tháng 7/2020, Đại sứ Lê Thị Tuyết Mai cũng đã tuyên bố Việt Nam ưu tiên thúc đẩy quyền con người của nhóm yếu thế.


Có thể nói đây là chuyện hết sức bình thường đối với Việt Nam bởi cam kết và thúc đẩy, đảm bảo quyền con người luôn là mục tiêu hướng đến của Việt Nam. Điều này xuất phát từ bản chất của Nhà nước của dân, do dân và vì dân.


Ấy thế nhưng, rất buồn cười là sau khi Việt Nam tiếp tục đưa ra những cam kết này thì nhà đài RFA và một số nhà “dân chủ” lại đăng đàn đưa ra những lời xuyên tạc về tình hình nhân quyền và những cam kết của Việt Nam.


Nhà đài RFA có bài viết “Cam kết của Việt Nam với Liên Hợp Quốc về bảo vệ nhân quyền và thực tế” trong đó nêu ý kiến của những nhà “dân chủ” như Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Ngọc Già, Đinh Quang Tuyến, Phạm Đoan Trang… xuyên tạc về tình hình nhân quyền Việt Nam.


Điển hình như nhà “dân chủ’ Vũ Quốc Ngữ xuyên tạc:


Trong thời gian qua, tình hình nhân quyền ở Việt Nam ngày càng xấu đi. Điều này có thể thấy qua việc bắt giữ giới cầm bút như ông Nguyễn Tường Thụy, ông Phạm Thành cùng một số facebooker khác, đặc biệt là bắt giữ người dân ở Đồng Tâm và ở Dương Nội vì đưa tin tức về vụ Đồng Tâm. Vụ Đồng Tâm đã xảy ra trước đại dịch COVID-19, nhưng trong thời gian đại dịch thì việc tra tấn những người bị bắt ở Đồng Tâm để bắt họ nhận tội trên tivi và bản thân phiên tòa là một sự vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Tôi cho rằng việc Việt Nam tuyên bố tôn trọng nhân quyền trong thời gian đại dịch COVID-19 thực chất là một lời nói dối trá.”


Có thể thấy rất rõ, xuyên tạc đã ăn vào máu của các nhà “dân chủ”. Nói về tình hình nhân quyền Việt Nam có tốt hay không trong mùa dịch Covid 19, phải nhìn vào thực tiễn Việt Nam, vào những gì Việt Nam đã và đang làm.


Việt Nam huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc chống dịch với quyết tâm cao nhất nhằm đảm bảo sức khỏe, tính mạng cho người dân. Việt nam được đánh giá là nước thành công trong đối phó và kiểm soát dịch bệnh.


Việt Nam đồng thời cũng được ghi nhận chia sẻ với thế giới về kinh nghiệm đối phó trong bối cảnh đại dịch COVID-19 hoành hành. Chẳng hạn như Việt Nam trao tặng hơn nửa triệu khẩu trang cho Châu Âu, hợp tác với Hoa Kỳ trong việc cung cấp hàng trăm ngàn bộ quần áo bảo hộ y tế được nhanh chóng chuyển giao đến Mỹ, hỗ trợ cho Lào và Campuchia các trang thiết bị y tế, trị giá 14 tỷ đồng và hỗ trợ cho Cuba 5.000 tấn gạo… Đối với Trung Quốc, nơi bùng phát dịch COVID-19 đầu tiên, Việt Nam đã tặng nửa triệu USD để chống dịch.


Hiếm nước nào trên thế giới làm được những điều vì con người như vậy như Việt Nam. Vậy sao bảo Việt nam không tôn trọng nhân quyền.


Còn những đối tượng bị bắt như Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thành hay số giết người tại Đồng Tâm… là do vi phạm pháp luật. Việc bắt giữ xử lý họ không liên quan tới câu chuyện nhân quyền, không thể lấy đó làm minh chứng cho Việt Nam vi phạm nhân quyền.


Tóm lại, nhân quyền Việt Nam luôn tươi sáng như bản chất của Nhà nước Việt Nam. Còn những tiếng nói của Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Ngọc Già… suy cho cùng cũng chỉ là chó sủa trăng mà thôi.


Viễn


Nguồn: Dân quyền



Nguồn: Hội Cờ Đỏ

Đăng nhận xét

0 Nhận xét