Người ta có thể ăn bánh mỳ không, nhưng không thể "ăn không nói có"

Dippe, éo muốn nhắc lại nhưng bọn khốn nạn éo biết điều…đặc biệt là nhiều thằng người Hàn nói tiếng Việt. Nhắc lại để nhớ.


Người ta có thể ăn bánh mỳ không, nhưng không thể


Thời mở cửa, quốc tế hoá, ta có thể tạm gác qua để hoà lợp, làm kinh tế…. nhưng, điều đó không đồng nghĩa với việc: những nợ máu khi xưa sẽ được xoá nhoà.


Người Việt có qua Hàn làm việc cũng chẳng khác gì những thằng Hàn sang Việt Nam làm việc…. Khỏi phải hù doạ nhau.


SỰ THƯỢNG ĐẲNG CỦA NHỮNG NGƯỜI HÀN QUỐC DỐI TRÁ


Ngày hôm qua, giới trẻ Việt Nam cùng bật chế độ “Đông Lào”, viết gần nửa triệu dòng tweets kèm theo hashtag #ApologizeToVietNam yêu cầu những người Hàn Quốc dối trá phải xin lỗi Việt Nam.


Vừa mới rồi VTV24 cũng vào cuộc, trên trang fanpage có một status rất hay: Người ta có thể ăn bánh mỳ không. Tuy nhiên không thể “ăn không nói có”. Rõ ràng 20 người Hàn Quốc dối trá và vô ơn kia không thể đại diện cho cả đất nước Hàn Quốc, nhưng truyền thông xứ Kim Chi mượn sự bịa đặt của họ để bỉ bôi cả một dân tộc, rồi khi rất nhiều nettizen xứ Hàn quay sang nói xấu Việt Nam, chúng ta sẽ không nhịn nữa.


Các bạn trẻ Việt Nam ạ, đã đến lúc các bạn nghiêm túc tự mình nhìn nhận lại hình ảnh Việt Nam trong con mắt người Hàn Quốc. Tìm hiểu rồi nghiền ngẫm, để biết người Hàn Quốc thực sự nghĩ gì về Việt Nam chúng ta.


Những bạn nào lười tìm hiểu, vậy thì “để lão đánh giày nói cho mà nghe.”


Đã từ rất lâu rồi, thời MXH chưa phổ biến và chưa có thuật ngữ hashtag, thì đã từng có một phong trào “Xin lỗi Việt Nam” ở chính đất nước Hàn Quốc, được khởi xướng bởi một phụ nữ Hàn. Cô gái ấy có tên là Ku Su Jeong , là một nữ ký giả người Hàn Quốc sinh năm 1966.


Ku Su Jeong vốn là Tiến sĩ ngành Lịch sử Việt Nam, chính bởi vậy cô rất yêu thích và tìm hiểu về văn hóa, lịch sử đất nước chúng ta. Năm 1999, trong khi tìm kiếm tài liệu để làm luận văn, Ku Su Jeong đã tình cờ phát hiện một số tài liệu về những vụ thảm sát do quân đội Hàn Quốc gây ra tại Việt Nam (tài liệu của Cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam cung cấp).


Cực kỳ sốc, thậm chí cô không tin vào những gì được đọc, cô quyết định tự mình tìm hiểu. Thế là Ku Su Jeong từ Thành phố Hồ Chí Minh thuê xe đi đến các tỉnh Ninh Thuận, Phú Yên, Bình Định, Quảng Ngãi, Quảng Nam – những địa danh được nhắc tới trong tài liệu. Cô đã dành nhiều thời gian để cố gắng đi hết những nơi diễn ra các vụ thảm sát.


“Giấy thì không bao giờ gói được lửa. sự thật thì cũng có ngày phơi bày ra ánh sáng.” Biết được những gì cần biết, tháng 5 năm 1999, Jeong bắt đầu viết bài. Đến tháng 9 năm 1999, Ku Su-Jeong trở thành người đầu tiên công bố các cuộc thảm sát của binh lính Đại Hàn trong chiến tranh Việt Nam bằng một loạt những bài phóng sự về các tội ác của quân đội Hàn Quốc đăng trên tờ The Hankyoreh21, một tờ nhật báo lớn của Hàn Quốc.


Người ta có thể ăn bánh mỳ không, nhưng không thể Người dân Hàn Quốc cũng sốc y như Jeong lần đầu được đọc tài liệu do chính phủ Việt Nam cung cấp. Các bạn có biết vì sao không, chính quyền Hàn Quốc trơ trẽn nói rằng những người lính của Đại Hàn Dân Quốc tham gia trong Chiến tranh Việt Nam là để làm nghĩa vụ quốc tế, cứu vớt người già trẻ nhỏ Việt Nam khỏi sự tàn bạo của Việt Cộng.


Đáng nực cười là Hàn Quốc từng bắt Nhật Bản bồi thường về tội ác của quân đội xứ mặt trời mọc gây ra cho Triều Tiên trong thế chiến thứ II, nhưng những tội ác lính Hàn gây ra cho nhân dân Việt Nam thì họ phủ nhận. Nực cười hơn nữa, là khi các tội ác chiến tranh của quân đội Hàn Quốc bị phơi bày trên mặt báo, hơn 2.000 cựu chiến binh Hàn Quốc đã đốt phá tòa soạn của Hankyoreh 21. Họ đánh đập các phóng viên của Tạp chí Hankyoreh 21 khi đang tác nghiệp tại tòa báo. Vụ việc này được coi là một sự kiện lớn, gây chấn động trong xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ khiến Chính phủ Hàn Quốc phải công bố tiến hành điều tra chính thức về vấn đề này.


Nhưng, lại nhưng, điều tra thì điều tra vậy thôi, chứ chính phủ Hàn Quốc vẫn lộ bộ mặt đểu cáng của mình khi không chính thức “Xin lỗi Việt Nam”. Thậm chí, thị trưởng Seoul khi ấy còn nói đại khái rằng: các cựu chiến binh Hàn Quốc đã đóng góp tuổi trẻ của mình khi cùng quân đội Nam Hàn tham chiến ở Việt Nam, chính là những người hùng đặt những viên gạch để phát triển nền kinh tế.


Được thể hùa theo, hơn 2.000 cựu binh xứ Hàn vỗ ngực kêu gào rằng đã hi sinh xướng máu để chính phủ Hàn Quốc có tiền phát triển đất nước những năm 1970 – 1980, và rồi sự gian trá điêu ngoa của người Hàn lộ rõ khi họ phủ nhận những vụ thảm sát. Những cựu binh Hàn Quốc, những gã lính đánh thuê tàn ác và máu lạnh năm nào biểu tình hô vang rằng thảm sát chỉ là vấn đề “tưởng tượng”.


Độc tài Park Chung Hee đã phát triển kinh tế Hàn từ một nước đói kém, lạc hậu bậc nhất châu Á đến thành công kinh tế những năm 1980 bằng hai nguồn vốn chính. Một là tiền bồi thường chiến tranh của Nhật Bản, tức là máu xương của dân Triều Tiên; và hai là chiến phí do Mỹ trả cho đám lính đánh thuê, tức là máu xương người dân đất Việt. Có thể kể ra như đường cao tốc Seoul – Pusan, dự án đầu tiên cho công cuộc phát triển kinh tế của Hàn Quốc, hay hãng bay Korea Ải, tập đoàn thép Posco, tập đoàn Hyundai… – tất cả đều lấy nguồn vốn từ chiến tranh Việt Nam.


Và thế là, khi ở miền Trung Việt Nam đều có bia căm thù, đài tưởng niệm ghi lại chứng tích tội ác của những binh đoàn lính đánh thuê Hàn Quốc tàn sát dân thường Việt Nam, thì ở Hàn Quốc, sau phong trào “Xin lỗi Việt Nam” do Ku Su-Jeong khởi xướng lại liên tiếp mọc lên càng nhiều những đài kỷ niệm sự tham chiến của lính Hàn tại Việt Nam. Ở đó, những người lính Hàn được ngợi ca là những vị anh hùng chiến đấu bảo vệ cho phụ nữ, trẻ em… Việt Nam. Tức là họ chiến đấu vì Việt Nam, chả nhẽ chúng ta lại phải cảm ơn vì những tội ác mà đám lính đánh thuê Hàn Quốc gây ra trên mảnh đất chữ S thân thương!?


Quá đáng xấu hổ, dối trá đến trơ trẽn!


Hàn Quốc có một ngày lễ, gọi là Ngày Tưởng Niệm 06/06, là ngày lễ Vinh danh đám lính đánh thuê Đại Hàn trong chiến tranh Việt Nam. 06/06/2017, Tổng thống Hàn Quốc là Moon Jae In đã đặc biệt nhấn mạnh đến “sự tận tụy và hy sinh” của các cựu chiến binh Hàn Quốc từng tham chiến ở Việt Nam, mô tả họ là những người anh hùng đi thực hiện nghĩa vụ quốc tế.


Và người dân Hàn Quốc phần lớn tin vào điều đó, cũng như họ tin vào những vụ xử tử tưởng tượng hay những câu chuyện hoang đường, bịa đặt về đất nước Triều Tiên bấy nhiêu năm nay mà truyền thông Hàn Quốc dàn dựng.


Có câu như thế này: Một chế độ tốt thì sẽ sản sinh ra những công dân tốt. Mà chính phủ Hàn Quốc bản chất là chế độ tay sai của Mỹ, nổi tiếng là dối trá và trơ trẽn xưa nay. Vậy nên không gì là lạ, khi người dân Hàn Quốc ngày càng u mê, ích kỷ và thích nghĩ mình thượng đẳng.


Tôi không bịa đặt đâu. Theo số liệu thống kê của Statistics Korea năm 2018 cho thấy có đến 21.2% (trong tổng số 1.3 triệu người nước ngoài ở Hàn Quốc) tố rằng họ bị dân Hàn khinh miệt và kỳ thị, trong đó 60,9% nguyên nhân là do quốc tịch.


Nếu bạn da trắng, hoặc bạn đến từ Mỹ hay một quốc gia tiên tiến nói tiếng Anh, bạn sẽ được đối xử sốt sắng và ưu ái, bởi vì người Hàn Quốc thực sự nghĩ đó mới là dân tộc thượng đẳng. Và để tỏ ra mình cũng là thượng đẳng, dân Hàn khinh miệt và xem thường người da đen và các quốc gia châu Á khác.


Thôi cũng chả sao, chờ đến ngày Đông Lào quật khởi rồi xem. Lúc đó Đế Quốc An Nam lại một lần nữa gầm ra lửa. Ngày đó sẽ không xa nếu mỗi chúng ta siêng năng, nhiệt huyết, thông minh, sáng tạo, chung một chí hướng, làm tốt việc của mình.


Triều chính thịnh trị sáng ngời! Dân ta bá chủ thế giới!


p/s: dippe… may là hình này do bố Mỹ nó chụp chứ éo phải CS chụp…. không chúng lại bảo: CS dàn dựng vu oan cho lũ khát máu đó….


Bài chép bên nhà cô Tat Dat Hua


Nguồn: Tre làng



Nguồn: Hội Cờ Đỏ

Đăng nhận xét

0 Nhận xét